Nhạc sĩ Văn Cao từng là một võ sư khét tiếng...!?

Trong một lần tình cờ được tiếp xúc và xem kho tư liệu quý giá của võ sư Tiana Alexandra, một môn đệ xuất sắc của huyền thoại Lý Tiểu Long, tôi đã không khỏi ngỡ ngàng trước một thước phim hiếm hoi về nhạc sĩ Văn Cao. Trong đoạn video ấy, vị nhạc sĩ của những bản thiên thai không xuất hiện với vẻ trầm mặc thường thấy, mà ông đang đánh nhịp bản Tiến quân ca bằng cùi chỏ, những cú thúc, những đường chuyển động dứt khoát, đầy nội lực và mang đậm dấu ấn của kỹ thuật cận chiến điêu luyện đã khiến tôi thực sự chấn động. Hình ảnh ấy không chỉ là một khoảnh khắc ngẫu hứng của người nghệ sĩ, đó là sự phát tiết của một bản lĩnh võ học thâm hậu đã được nén chặt qua bao thăng trầm của lịch sử, khiến tôi phải thốt lên rằng Văn chương ông vốn dĩ đã cao, nhưng bản lĩnh đời thực lại càng cao rộng hơn thế.

Từ sự tò mò đầy phấn khích đó, tôi bắt đầu đi sâu vào tìm hiểu những nguồn tư liệu qua lời kể của các vị lão thành cùng thời và đặc biệt là qua những tình tiết quý giá được chia sẻ bởi nhạc sĩ Văn Thao, người con trai trưởng của nhạc sĩ Văn Cao. Những câu chuyện tâm tình từ gia đình đã mở ra một chương hồi oai hùng, hóa ra, đằng sau một tâm hồn nghệ sĩ tài hoa, Văn Cao chính là một cao thủ võ thuật lừng danh từ trước cách mạng, một người đã sống và chiến đấu giữa lằn ranh sinh tử với vai trò Đội trưởng Đội Danh dự của Việt Minh.

Ngược dòng thời gian về những 1940 tại Hải Phòng, chàng thanh niên Văn Cao khi ấy không chỉ say mê thi ca, hội họa mà còn là một võ sĩ có hạng trên các sàn đấu, chính cái nền tảng võ thuật này cùng với lòng yêu nước nồng nàn đã đưa ông đến với lực lượng hành động bí mật của cách mạng. Với trọng trách Đội trưởng Đội Danh dự, ông không chỉ là người chỉ huy mà còn trực tiếp huấn luyện quân sự, dạy anh em cách chiến đấu áp sát, kỹ thuật hóa trang thoát ẩn thoát hiện giữa lòng địch, một cuộc đời phân thân kỳ diệu giữa ban ngày vẽ tranh làm thơ và ban đêm gánh vác trọng trách bảo vệ sự lành mạnh cho xã hội trước những thế lực đen tối.

4610066062512400194-1777883121.jpg

Nhạc sĩ Văn Cao 

Qua những lời kể đầy sống động của nhạc sĩ Văn Thao, chân dung người nghệ sĩ, chiến sĩ Văn Cao càng trở nên chân thực hơn bao giờ hết, đặc biệt là tình tiết về nhiệm vụ trừng trị những kẻ đi ngược lại lợi ích dân tộc, vốn là phép thử nghiệt ngã nhất cho bản lĩnh của cha ông. Nhạc sĩ Văn Thao đã kể lại khoảnh khắc đầy kịch tính khi cha ông rút khẩu súng Colt ra khai hỏa nhưng bị hóc đạn, một tình huống có thể làm run sợ bất cứ tay súng dày dạn nào, thì Văn Cao lại thể hiện một sự điềm tĩnh lạ kỳ. Không một chút hoảng loạn, ông bình tĩnh rút tiếp khẩu Browning thứ hai giấu sẵn trong áo măng tô để dứt điểm mục tiêu, thực hiện nghĩa vụ cách mạng một cách quyết đoán để bảo vệ sự an nguy của tổ chức. Hoàn thành nhiệm vụ, ông ung dung bước xuống gác, nhảy lên xe đạp và hòa vào dòng người như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Những trải nghiệm thực tế khốc liệt ấy, những giây phút mặc áo măng tô dắt công cụ hành động thoát ẩn thoát hiện trên các ban công phố cổ, chính là chất liệu thực tế để nhạc sĩ Văn Cao viết nên giai điệu Tiến quân ca mang khí phách rực lửa, một bản hành khúc tràn đầy nghĩa khí của một tâm hồn nghệ sĩ không hề mềm yếu, sẵn sàng dấn thân vào cuộc đấu tranh sinh tử để cùng dân tộc làm nên cuộc Cách mạng tháng Tám vĩ đại.

Sự nghiệp nghệ thuật của Văn Cao là một kho tàng đồ sộ, nơi mà âm nhạc, hội họa và thi ca hòa quyện tạo nên một tầm vóc thiên tài. Ở mảng âm nhạc, ông là người mở đường cho nhiều xu hướng, từ những giai điệu lãng mạn, thanh khiết của Thiên Thai, nơi đưa người nghe vào cõi mộng ảo của suối tiên hay đào nguyên, đến sự tinh tế, dịu dàng của Suối Mơ, Bến Xuân. Những tác phẩm này không chỉ là đỉnh cao của tân nhạc Việt Nam giai đoạn đầu mà còn khẳng định một tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm, phong phú vô ngần. Tuy nhiên, tầm vóc của Văn Cao chỉ thực sự trở nên vĩ đại khi ông gắn vận mệnh cá nhân với vận mệnh dân tộc thông qua bản Tiến quân ca, tác phẩm đã trở thành Quốc ca của nước Việt Nam. Sức mạnh của bản hành khúc này không chỉ nằm ở giai điệu hào hùng mà còn ở tính dự báo và khí thế ngút trời của một dân tộc đang vùng lên phá tan xiềng xích. Bên cạnh đó, những tác phẩm như Trường ca Sông Lô, Ca ngợi Hồ Chủ tịch hay Ngày mùa đã cho thấy một Văn Cao đầy bản lĩnh trong việc kiến tạo những cấu trúc âm nhạc lớn, mang tính sử thi và tinh thần thời đại sâu sắc.

Tài năng đa diện của Văn Cao khiến chúng ta cảm phục bởi sự chuyển mình uyển chuyển giữa các địa hạt nghệ thuật vốn đòi hỏi những phẩm chất khác biệt. Nếu âm nhạc là dòng chảy của cảm xúc thì hội họa của Văn Cao lại là sự cô đọng của tư duy hình khối và màu sắc, nơi ông thể hiện nhãn quan của một họa sĩ bậc thầy. Trong thi ca, Văn Cao thoát ly khỏi những vần điệu thông thường để tìm đến những tứ thơ siêu thực, giàu tính triết luận, phản ánh sâu sắc nỗi đau và khát vọng của con người. Sự lột tả tài năng của ông sẽ thiếu sót nếu không nhắc đến khả năng tư duy chiến lược của một người chỉ huy, khi ông vận dụng sự nhạy bén của một người nghệ sĩ vào việc phân tích tình huống thực địa trong các nhiệm vụ bí mật. Cái tài của Văn Cao nằm ở chỗ ông có thể biến sự kỷ luật của võ thuật thành nhịp điệu của âm nhạc, và ngược lại, đưa sự dứt khoát, mạnh mẽ của võ đạo vào trong từng ca từ, nét vẽ. Ông là một minh chứng sống động cho khái niệm văn võ song toàn, nơi mà sức mạnh thể chất không lấn át trí tuệ, và sự nhạy cảm nghệ thuật không làm yếu đi ý chí chiến đấu.

Di sản Văn Cao để lại mãi là nguồn cảm hứng bất tận, khẳng định rằng nghệ thuật chân chính bao giờ cũng gắn liền với hơi thở của đất nước. Những tình tiết thực chứng về Đội danh dự Việt Minh cho thấy một Văn Cao không hề đứng ngoài cuộc đấu tranh của dân tộc, trái lại, ông đã hòa mình vào dòng chảy ấy, đóng góp sức lực kiên trung của mình để xây dựng những lực lượng vũ trang sơ khai, bảo vệ thành quả cách mạng từ những ngày đầu. Điều này lột tả rõ nét nhất bản sắc của một bậc kỳ tài, nơi sự tinh tế của tâm hồn nghệ sĩ luôn tràn đầy nghĩa khí cách mạng, không mâu thuẫn mà còn bổ trợ cho sự rắn rỏi của một chiến sĩ dấn thân vì chính nghĩa. Văn Cao đã sống một cuộc đời trọn vẹn, rực rỡ như một vì sao tinh tú, nơi mà mỗi nốt nhạc, mỗi vần thơ và mỗi đường quyền đều thấm đẫm tình yêu quê hương và tinh thần nghĩa hiệp của người con đất Việt.

Khi nhìn lại những thước phim của Tiana Alexandra hay lắng nghe những chia sẻ tâm huyết từ nhạc sĩ Văn Thao, chúng ta mới thấu hiểu vì sao âm nhạc của Văn Cao lại có sức sống mãnh liệt đến thế. Giai điệu ấy không chỉ được viết bằng nốt nhạc, mà được chưng cất từ lòng quả cảm của một người chiến sĩ thực thụ, người đã chứng minh rằng trong chủ nghĩa anh hùng cách mạng, người nghệ sĩ luôn tham gia một cách chủ động và đầy trách nhiệm. Chúng ta thấu hiểu chất thép của một người Đội trưởng Đội Danh dự từng dấn thân để bảo vệ sự lành mạnh của cộng đồng và sự toàn vẹn của phong trào cách mạng là chất liệu góp phần giúp người nhạc sĩ tài hoa để lại cho hậu thế một kho tàng nghệ thuật vô giá và đầy nghĩa khí đến vậy!

Thông điệp rõ ràng mà cuộc đời ông gửi gắm chính là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa tính khoa học của võ thuật và tính nghệ thuật của âm nhạc, tạo nên chân dung một bậc kỳ tài văn võ song toàn, một người nhạc sĩ với tâm hồn cao thượng, đã sống trọn vẹn cho nghệ thuật và cho Tổ quốc. Những di sản mà Văn Cao để lại, từ nốt nhạc thiên thai đến những hành khúc rực lửa, từ vần thơ trăn trở đến bức họa giàu sức sống và cả những giai thoại về lòng dũng cảm của một võ sư, tất cả đã tạo nên một tượng đài bất hủ trong lòng dân tộc Việt Nam:

Cầm kỳ thi họa rạng trời nam,

Nhuệ khí anh hùng hộ quốc an.

Tiên giới Thiên Thai huyền mộng cảnh,

 

Hùng ca Tiến Quân chấn tinh thần.

Sông Lô sóng cuộn uy linh hiện,

Bến Xuân hoa phát thiện tâm ngân.

Lá rụng ưu tư hoài vạn dặm,

Văn võ song toàn đức trọng Cao.

Xuân Nguyên