"Quê ngoại tận Long Xuyên lận…" Mỗi lần nghe ngoại kể, tôi như được trở về xứ sở miền Tây, nơi có dòng sông Hậu dập dềnh điệu lý. Khi mùa nước nổi tràn đồng, xuồng ghe rẽ sóng đưa những chuyến hàng đầy ắp cá linh, len lỏi giữa những cánh đồng mênh mông sóng nước, nơi sắc vàng rực rỡ của bông điên điển nhuộm thắm đôi bờ, và cây bần lặng lẽ soi mình xuống dòng kinh đục ngầu phù sa nặng trĩu ân tình. Quê nghèo, nhưng trong lời kể của ngoại bao giờ cũng đong đầy hoài niệm, phảng phất một vẻ đẹp hiền hòa, chân chất của một thời tuổi trẻ đã đi qua.