Phân định ranh giới giữa dân ca nguyên bản và ca khúc mang âm hưởng dân ca (Kỳ 3)

Trong dòng chảy đa sắc của âm nhạc Việt Nam giai đoạn hiện nay, sự giao thoa giữa các giá trị truyền thống và yếu tố đương đại đang tạo nên những diện mạo mới đầy sức sống. Tuy nhiên, một vấn đề mang tính học thuật cốt lõi thường gây ra những tranh luận trái chiều chính là việc xác lập ranh giới giữa dân ca nguyên bản và ca khúc mang âm hưởng dân ca.

Việc nhầm lẫn giữa hai khái niệm này không chỉ dẫn đến những sai lệch trong công tác giảng dạy mà còn làm ảnh hưởng đến tính định hướng thẩm mỹ cho công chúng. Vì vậy, việc làm sáng tỏ bản chất của từng loại hình dựa trên các cơ sở khoa học và thực chứng là một yêu cầu cấp thiết, giúp bảo tồn di sản một cách đúng đắn đồng thời tạo không gian cho sự sáng tạo nghệ thuật chuyên nghiệp phát triển mạnh mẽ.

Bản chất của dân ca nguyên bản dưới góc nhìn dân tộc nhạc học

Dân ca nguyên bản, hay còn gọi là dân ca truyền thống, là những sản phẩm âm nhạc được hình thành và lưu truyền trong cộng đồng thông qua phương thức truyền khẩu qua nhiều thế hệ. Đặc điểm lớn nhất của loại hình này là tính tập thể và tính dị bản. Trong công trình "Âm nhạc dân gian truyền thống Việt Nam", nhà nghiên cứu Trần Văn Khê đã nhấn mạnh rằng dân ca nguyên bản gắn liền với các sinh hoạt văn hóa, lao động và tín ngưỡng của cư dân. Nó không có tác giả cụ thể mà là sự chưng cất trí tuệ và tâm hồn của cả một cộng đồng tộc người. Mỗi làn điệu như hát xoan, quan họ hay các điệu hò, lý nam bộ đều mang trong mình những quy luật về thang âm, điệu thức và nhịp điệu nguyên sơ, phản ánh trực tiếp môi trường sinh tồn và tâm thức dân tộc.

img-0441-1776563475.jpeg
Phân định ranh giới giữa dân ca nguyên bản và ca khúc mang âm hưởng dân ca.

Tính nguyên bản còn thể hiện ở việc âm nhạc không tách rời khỏi bối cảnh diễn xướng. Một điệu hò chỉ thực sự sống động khi đặt trong không gian sông nước, một điệu khèn mông chỉ có hồn khi vang lên giữa đại ngàn. Phương thức tồn tại của dân ca nguyên bản là sự biến đổi không ngừng thông qua các dị bản nhưng vẫn giữ vững cái lõi cốt cách của vùng miền. Việc nghiên cứu loại hình này đòi hỏi sự tỉ mỉ trong việc đi sâu vào các lớp văn hóa cổ, từ cách nhả chữ, xử lý âm sắc đến việc sử dụng các nhạc cụ bổ trợ đặc trưng. Đây là nguồn tài nguyên vô giá, là "mã gene" gốc để từ đó các thế hệ sau khai thác và phát triển, nhưng tự thân nó mang giá trị của một di sản cần được bảo tồn nguyên trạng về mặt đặc trưng thể loại.

Đặc điểm định dạng của ca khúc mang âm hưởng dân ca

Khác với dân ca nguyên bản, ca khúc mang âm hưởng dân ca là sản phẩm của tư duy sáng tạo cá nhân, có tác giả cụ thể và cấu trúc tác phẩm hoàn chỉnh theo quy luật âm nhạc hiện đại. Đây là loại hình nghệ thuật nằm trong dòng chảy âm nhạc đương đại, nơi các nhạc sĩ sử dụng chất liệu dân gian như một "nguyên liệu" để nhào nặn nên những giai điệu mới. Theo nghiên cứu của các học giả chuyên ngành dân tộc nhạc học, ca khúc mang âm hưởng dân ca thường khai thác một phần thang âm, điệu thức hoặc phong vị của dân ca vùng miền để tạo nên màu sắc riêng biệt. Điểm khác biệt mấu chốt nằm ở tính ổn định của tác phẩm: bài hát được ghi chép bằng hệ thống ký âm hiện đại, có lời ca và giai điệu cố định, không tồn tại dưới dạng dị bản như dân ca truyền thống.

Ca khúc mang âm hưởng dân ca đóng vai trò cầu nối, giúp đưa những giá trị cổ truyền vào không gian sinh tồn mới của xã hội công nghiệp. Trong bối cảnh hiện nay, việc sáng tác loại hình này đòi hỏi nhạc sĩ phải có sự am tường sâu sắc về dân ca nguyên bản để việc "tiếp biến" không trở thành sự "vay mượn" hời hợt. Thực trạng cho thấy nhiều tác phẩm thành công đã tạo ra một "đời sống thứ hai" cho chất liệu dân gian, giúp khán giả trẻ tiếp cận văn hóa dân tộc một cách tự nhiên hơn. Tuy nhiên, ranh giới này cần được xác lập rõ ràng để người nghệ sĩ không bị đánh đồng giữa việc biểu diễn một bài dân ca cổ và một ca khúc mới có âm hưởng dân tộc. Sự sáng tạo chuyên nghiệp chỉ thực sự thăng hoa khi nó dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc và tôn trọng những giá trị gốc rễ.

Yêu cầu của công nghiệp văn hóa và sự phản biện về tính rạch ròi trong thực hành

Căn cứ theo "Quyết định số 2486/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ về Chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045", âm nhạc dân gian được xác định là nguồn tài nguyên cốt lõi để tạo ra các sản phẩm văn hóa có sức cạnh tranh. Điều này đòi hỏi các nhà quản lý và nghệ sĩ phải có sự phân định rạch ròi để định hướng đầu tư và quảng bá. Nếu không xác định rõ ranh giới, chúng ta dễ rơi vào tình trạng "hiện đại hóa" dân ca nguyên bản một cách tùy tiện hoặc làm "nghèo nàn hóa" sức sáng tạo của ca khúc mới. Công nghiệp văn hóa cần sự đa dạng: cần những không gian bảo tàng số để lưu giữ dân ca nguyên bản đúng như nó vốn có, và cũng cần những sân khấu hiện đại cho các ca khúc mang âm hưởng dân ca bùng nổ với các bản phối đương đại.

Một vấn đề cần phản biện sâu sắc trong thực hành biểu diễn giai đoạn gần đây là hiện tượng "giả dân ca". Nhiều sản phẩm âm nhạc trên các nền tảng số chỉ lấy một vài nốt luyến láy hay hình ảnh bề ngoài để gắn mác dân gian mà thiếu đi sự thấu hiểu về tinh thần của cộng đồng đó. Sự nhầm lẫn này không chỉ làm sai lệch nhận thức của công chúng mà còn gây khó khăn cho việc định hình bản sắc âm nhạc Việt Nam trên trường quốc tế. Việc tổng hợp các tài liệu thực chứng giúp chúng ta khẳng định rằng, người làm nghệ thuật chuyên nghiệp hiện nay phải là người có khả năng dẫn dắt công nghệ để tôn vinh bản sắc. Công nghệ chỉ là công cụ, còn linh hồn của tác phẩm nằm ở sự am tường về ranh giới giữa cái "cổ" và cái "kim", giữa di sản cộng đồng và sáng tạo cá nhân.

Định hướng chiến lược cho đào tạo và bảo tồn bản sắc dân tộc

Để giải quyết vấn đề phân định ranh giới này, giải pháp trọng tâm nằm ở công tác đào tạo và nghiên cứu chuyên sâu. Các học viện âm nhạc và các trường nghệ thuật cần xây dựng chương trình giảng dạy tách biệt giữa kỹ thuật hát dân ca truyền thống và phương pháp biểu diễn ca khúc mang âm hưởng dân ca. Việc trang bị cho sinh viên kiến thức về dân tộc nhạc học sẽ giúp họ hiểu rõ gốc rễ của từng làn điệu, từ đó mới có tư duy xử lý đúng mực khi thực hành trên sân khấu đương đại. Những năm gần đây, xu hướng quay trở về với giá trị bản địa đã cho thấy rằng khán giả ngày càng khắt khe hơn; họ không chỉ nghe nhạc mà còn tìm kiếm những giá trị văn hóa chân thực đằng sau mỗi giai điệu.

Cuối cùng, việc gìn giữ bản sắc dân tộc phải được thực hiện thông qua một tầm nhìn chiến lược dài hạn. Bảo tồn dân ca nguyên bản là để giữ gìn "bộ gene" văn hóa, còn phát triển ca khúc mang âm hưởng dân ca là để tạo sức sống mới cho bộ gene đó trong nhịp thở thời đại. Khi ranh giới này được xác lập một cách khoa học và mực thước, âm nhạc Việt Nam sẽ tạo ra một hệ sinh thái văn hóa hài hòa, nơi truyền thống là bệ phóng cho hiện đại và hiện đại là tấm gương phản chiếu tinh hoa truyền thống. Sự mạch lạc trong lý luận và sự chuyên nghiệp trong thực hành chính là chìa khóa để đưa âm nhạc dân tộc trở thành hạt nhân của các ngành công nghiệp văn hóa, góp phần xây dựng một diện mạo văn hóa Việt Nam vừa giàu bản sắc vừa mang tầm vóc quốc tế theo đúng tầm nhìn 2045 của Chính phủ.

Việc phân định ranh giới giữa dân ca nguyên bản và ca khúc mang âm hưởng dân ca trong giai đoạn hiện nay không nên chỉ dừng lại ở những định nghĩa mang tính giáo điều trên trang giấy. Chúng ta cần nhìn nhận thực tế rằng, sự giao thoa văn hóa đang tạo ra những "vùng xám" đầy thách thức cho cả nhà nghiên cứu lẫn nghệ sĩ sáng tạo. Một mặt, việc bảo tồn tính nguyên bản là yếu tố sống còn để giữ gìn cốt cách dân tộc; mặt khác, sự khắt khe quá mức đôi khi lại vô tình bóp nghẹt không gian sinh tồn của những sáng tạo mới. Thách thức lớn nhất hiện nay chính là hiện tượng "vàng thau lẫn lộn" trên các nền tảng số, nơi các tác phẩm mang danh âm hưởng dân tộc nhưng lại bị lai căng về cấu trúc và tầm thường hóa về nội dung tư tưởng. Để giải quyết vấn đề này, cần một thái độ ứng xử khách quan và khoa học: tôn trọng tuyệt đối tính "nghiêm cẩn" của di sản nguyên bản khi đưa vào không gian bảo tồn, đồng thời khuyến khích sự bứt phá của ca khúc mới trên nền tảng thấu hiểu sâu sắc luật chới và tâm thức dân gian. Chỉ khi nghệ sĩ xác định được "đứng trên vai người khổng lồ" là để vươn xa hơn chứ không phải để làm biến dạng hình hài của tổ tiên, thì ranh giới ấy mới thực sự trở thành bệ phóng cho sức mạnh nội sinh văn hóa tỏa sáng.

Kết luận

Tóm lại, việc phân định ranh giới giữa dân ca nguyên bản và ca khúc mang âm hưởng dân ca không phải để tạo ra sự ngăn cách, mà để xác lập giá trị và vị thế đúng đắn cho từng loại hình trong đời sống hiện nay. Qua việc tổng hợp các tài liệu thực chứng và định hướng chiến lược từ các văn kiện chính thống, bài viết khẳng định rằng sự thấu hiểu rạch ròi về mặt lý luận là tiền đề cho mọi sự sáng tạo nghệ thuật bền vững. Dân ca nguyên bản là cội nguồn thiêng liêng, còn ca khúc mang âm hưởng dân ca là sự tiếp nối đầy kiêu hãnh. Hành trình gìn giữ và phát triển âm nhạc dân tộc đòi hỏi sự chung tay của những người làm nghệ thuật có tâm và có tầm, để mỗi giai điệu cất lên đều mang đậm dấu ấn Việt Nam, vững vàng vươn ra thế giới trong sự tôn trọng những giá trị nguyên bản sâu sắc nhất.

Thạc sĩ Nguyễn Thị Hương Giang - Trường Đại học Văn hóa Nghệ quân Quân đội