Em cứ tưởng...

Có những buổi chiều Bạc Liêu nhuộm vàng sắc nắng, em ngồi nhìn hoàng hôn bảng lảng soi bóng dòng kênh xanh mà lòng bùi ngùi nhớ về chị. Giữa mênh mông sông nước ấy, hình bóng chị hiện lên như một nhành lan kiêu hãnh, thanh tao mà rạng rỡ giữa đời thường. Nhưng phải đến tận bây giờ, khi đã đi qua những thăng trầm và cách xa muôn dặm, em mới thấu tận cùng hai chữ: "Cứ tưởng...".

screenshot-2026-03-27-214247-1774622660.png
Ảnh minh họa.

Ngày mới gặp, nhìn phong thái đài các và sự thông minh sắc sảo ấy, em cứ ngỡ chị hẳn phải là một nàng tiểu thư "lá ngọc cành vàng", sớm được bao bọc trong nhung lụa. Ở chị luôn toát ra vẻ lịch thiệp, sang trọng khó lẫn vào đâu được. Thế nhưng, ít ai biết rằng vẻ rạng rỡ ấy không đến từ một bệ phóng sẵn có, mà được tôi luyện từ chính những bão giông và cả những góc khuất của cuộc đời.

Chỉ đến khi được sống gần bên, cùng chị san sẻ những buồn vui, em mới bàng hoàng nhận ra phía sau nụ cười tự tin kia là cả một hành trình đầy nước mắt và nghị lực phi thường. Chị đã đi qua những tháng năm gian khó, chắt bóp từng đồng cho việc học hành, gồng gánh trên vai nỗi lo cơm áo nặng trĩu. Sự nghiệp rực rỡ và vị thế xã hội của chị hôm nay chính là lời khẳng định kiêu hãnh cho khát vọng vươn lên. Từ đôi bàn tay trắng, chị đã tự mình định danh giữa cuộc đời bằng một ý chí sắt đá mà em luôn ngưỡng mộ.

Giờ đây, khi đã theo chồng về phương Nam xa xôi, nỗi nhớ chị cứ thế đan cài vào mỗi bữa cơm chiều. Nhìn bát canh dưa chua, đĩa cá lóc kho tộ nghi ngút khói – những món quà quê giản dị mà chị vẫn hằng ưa thích – lòng em lại chạnh lòng đến lạ. Giá mà lúc này, em có thể tự tay vào bếp nấu cho chị một bữa cơm ấm cúng, để chị tạm gác lại những áp lực của công việc, của địa vị, mà trở về làm người chị yêu quý bình tâm của riêng em.

Hạnh phúc nhỏ bé của em ở miền đất này lúc nào cũng có hình bóng của chị. Nhà em luôn rộn ràng tiếng cười của cu Bo – thằng bé thông minh và hóm hỉnh lạ lòng. Mỗi lần nhắc đến bác và cô, nó lại khen cô đẹp bằng chất giọng xôm tụ nhất. Nhìn nó cười nắc nẻ, lộ cả cái "cửa sổ tâm hồn" trống hoác vì mấy cái răng đã "chạy" đâu mất, em vừa buồn cười vừa thấy vui vui, lòng nhẹ tênh lạ kỳ. Những đêm cả nhà quây quần, cùng hát bài "Phong ba biển tình", giai điệu ấy như sợi tơ trời nối liền tình cảm gia đình em với chị, xóa tan mọi khoảng cách địa lý bằng sự đồng điệu và trân trọng.

Con đường phía trước dù còn dài và có thể còn nhiều thử thách, nhưng hãy cứ vững tin. Bên chị lúc này đã có anh, người mà chị vẫn thường vui đùa gọi em là "đồng minh". Và đúng là như vậy, bởi em luôn thấu hiểu và tự hào khi thấy chị hạnh phúc bên người đồng hành tin cậy. Em và Mai luôn là đồng minh của anh và suốt đời bên chị. Con đường phía trước còn dài nhiều niềm vui, yên tâm nha chị.

Dù xa cách, trái tim em vẫn luôn là bến đỗ bình yên để mỗi khi mỏi mệt lại tìm về để nhớ. Sau tất cả, sự rạng rỡ của chị hôm nay không chỉ là định mệnh, mà là một hành trình tự thân rực rỡ nhất mà em được chứng kiến. Cố lên nha chị Thư yêu quý! Em luôn tự hào về chị, chị mãi mãi là niềm tin trong cuộc đời em...

Em cứ tưởng…. Vàng son từ thuở nhỏ

Nào hay đâu đời muôn dặm bão giông

Vàng mười thử lửa mới trong

Đức, tài, xinh đẹp, mặn nồng chị em

 

Sài Gòn, ngày 25.03.2026

 

Đức Hải