Gánh mẹ và tiếng lòng mới: Sự phổ quát của phong vị hiếu đạo trong dòng chảy âm nhạc dân tộc

Nghệ thuật giai đoạn hiện nay đang chứng kiến sự trở lại mạnh mẽ của những giá trị nhân văn cốt lõi, nơi những ân tình mẫu tử được tôn vinh như một điểm tựa tinh thần bất biến. Qua việc tác giả Quách Beem công bố ca khúc mới cùng những dòng tâm tưởng về sáu câu thơ từng cất đi trong siêu phẩm "Gánh mẹ", chúng ta nhận thấy một nỗ lực giải mã những góc khuất của sự hy sinh giữa dòng chảy di sản gia đình đầy kiêu hãnh. Đây không đơn thuần là việc ra mắt một sản phẩm âm nhạc, mà là sự dấn thân của người nghệ sĩ trong việc kiếm tìm sự đồng điệu giữa cá nhân và cộng đồng, lấy lòng hiếu nghĩa làm kim chỉ nam để đối thoại với những hối hả của đời sống đương đại.

Dưới góc nhìn lý luận, sức sống của những tác phẩm như "Gánh mẹ" nằm ở tính biểu tượng và khả năng chạm đến bản ngã của mỗi con người. Khi sáu câu thơ vốn bị ẩn đi nay được khơi lại, chúng ta đang đặt những viên gạch đầu tiên cho một chân dung nghệ thuật chân thực, nơi sự sáng tạo không chỉ dừng lại ở giai điệu mà còn nằm ở sức nặng của con chữ. Tuy nhiên, một câu hỏi phản diện cần được đặt ra: Làm thế nào để những ca khúc về tình mẫu tử không rơi vào lối mòn của sự sướt mướt hời hợt, mà vẫn giữ được sự tinh tế, sang trọng của nghệ thuật đích thực? Sức mạnh của âm nhạc Quách Beem nằm ở khả năng thẩm thấu những triết lý giản đơn nhưng sâu sắc, nơi kỹ thuật hòa âm phối khí chỉ đóng vai trò là phương tiện để chuyên chở những tiếng lòng nồng nàn, chân thật.

z7667581357542-9ad91fe913d915c6435b45da5c784f64-1774843167.jpg
Nhà thơ Trương Minh Nhật sáng tác ca khúc mới từ bài thơ Gánh mẹ - Ảnh: NVCC

Tiếp nối tinh thần đó, hành trình sáng tạo của người nghệ sĩ mang vóc dáng của một sự tự vấn về nguồn cội. Trong bối cảnh hiện nay, khi các trào lưu giải trí thường chú trọng vào những giá trị nhất thời, việc một tác giả kiên trì bồi đắp cho mảng đề tài gia đình là một lựa chọn đầy bản lĩnh. Những ca từ mới được công bố mang hơi thở của sự chiêm nghiệm, giúp người nghe cảm nhận được sự bao dung và tình yêu thương vô bờ bến của đấng sinh thành. Nghệ thuật chân chính đòi hỏi sự thấu cảm chiều sâu vào thế giới nội tâm, tránh việc mượn lớp vỏ bóng bẩy bên ngoài để khỏa lấp đi những khoảng trống về sự thấu hiểu đạo lý và trách nhiệm của thế hệ sau đối với tiền nhân.

Thông qua việc công bố những mảnh ghép còn thiếu trong tâm hồn nghệ thuật của mình, tác giả đã giúp âm nhạc bước ra khỏi những khuôn mẫu trình diễn để hòa vào hơi thở rực rỡ của đời sống, xóa bỏ những rào cản về khoảng cách thế hệ trong những năm qua. Khi một ca khúc đạt đến sự chân, thiện, mỹ, nó trở thành sợi dây vô hình kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai, khơi dậy niềm tự hào về một nền văn hóa coi trọng đạo hiếu. Nghệ thuật đích thực phải là nơi di sản tình cảm không phải là món trang sức để trưng trổ, mà là mạch máu nuôi dưỡng nhân cách và lòng trắc ẩn. Định hướng cốt yếu cho các nghệ sĩ chính là sự chuyển dịch từ việc khai thác bề nổi sang sự thấu cảm chiều sâu, khẳng định vị thế của âm nhạc Việt Nam trong một chỉnh thể thống nhất và nhân văn.

Gấp lại những dòng tâm sự về sáu câu thơ cũ và giai điệu mới, mỗi người trong chúng ta càng thêm trân trọng ơn nghĩa sinh thành, thứ tình cảm thiêng liêng đã nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn khôn. Để thay cho lời kết, xin gửi nén tâm tình bằng những vần thơ đầy xúc cảm:

Gánh cả cuộc đời trên đôi vai gầy nhỏ,
Mẹ nhóm lửa hồng sưởi ấm những cơn mưa.
Câu thơ cũ cất đi giờ bỗng ngỏ,
Ân tình xưa còn đọng đến bây giờ.
Lời ca mới mang hồn quê chân chất,
Cho đời nay thấu hiểu nghĩa sinh thành.
Dòng sữa ngọt chảy tràn trong tâm thức,
Đạo hiếu còn, đất Việt mãi tươi xanh.

 

Nguyễn Anh