DẤU CHÂN IN TRÊN CÁT

Đêm nay, khi vầng trăng đầu mùa đổ tràn ánh bạc lên mặt biển Sao Mai, tôi thấy mình như lạc bước vào một miền cổ tích hư ảo – nơi mỗi đợt sóng vỗ không chỉ mang theo vị mặn mòi của đại dương mà còn chứa đựng cả những lời thầm thì của ký ức. Tôi đứng đây, giữa bờ cát mịn màng như dải lụa mềm, để mặc cho làn gió biển đánh thức những vùng kỷ niệm vốn đã ngủ yên dưới lớp bụi thời gian. Biển vẫn thế, vẫn xanh ngắt một màu thủy chung đến nao lòng; và trong từng nhịp thở của đại dương, tôi nghe thấy tiếng lòng mình đang thổn thức gọi tên em.

Trong thâm tâm, tôi thầm cảm ơn những sắp đặt diệu kỳ của tạo hóa đã mang em đến bên đời. Chúng ta gặp nhau như một định mệnh đã được an bài, để rồi chính định mệnh ấy dắt tay hai đứa trở về với biển Sao Mai thân thương. Giữa cái bao la vô tận của đất trời, hai đứa tìm thấy nhau như hai dòng hải lưu hòa quyện, để từ đó mọi lối đi đều dẫn về phía biển – nơi tình yêu bắt đầu bằng những dư vị ngọt ngào miên viễn. Đó là thứ tình cảm không ồn ào mà thấm đẫm sự thấu cảm, tựa như mạch ngầm chảy mãi dưới lòng cát trắng, vừa bền bỉ lại vừa mãnh liệt khôn cùng.

screenshot-2026-03-29-212126-1774794100.png
Ảnh minh họa

Tôi nhớ cái chiều muộn ấy, khi hai đứa cùng thong dong trên bờ cát mịn, cảm nhận từng con sóng vỗ về dưới bàn chân trần, rồi cùng nhau cúi xuống vẽ nên hai hình trái tim thật lớn lồng vào nhau. Đó không chỉ là một nét vẽ vô hình, mà là biểu tượng cho một sự gắn kết không thể tách rời, là lời thề nguyền về một niềm hạnh phúc viên mãn. Nhưng rồi, cũng có khi biển trở mình xao động, mang theo cả những hờn dỗi vu vơ len lỏi vào tâm tư vốn đang bình yên. Có lần, tôi lẳng lặng một mình đi ra hướng biển, tìm về đúng nơi hai đứa từng cùng vẽ hình trái tim ấy. Sự cô đơn lúc ấy khiến tôi nhận ra mình cần em biết nhường nào.

Bất chợt, gió thổi mạnh hơn, mang theo làn bụi cát trắng bay lững lờ. Giữa màn sương cát mờ ảo, tôi giật mình thấy một dáng hình mỏng manh đang lững thững đi về phía tôi. Là em! Tôi vội vàng kéo em vào lòng, giọng nghẹn lại: “Sao em lại ra đây... trời lạnh thế này...”. Em không nói, chỉ lẳng lặng tựa đầu vào ngực tôi, khẽ thì thầm: “Về đi anh kẻo lạnh”. Tôi đâu biết rằng, vết thương ở chân từ hôm trước còn đau nhức, em vẫn nén cơn đau để đi tìm tôi giữa đêm gió buốt. Nhìn em gượng nhẹ từng bước trên cát, lồng ngực mình thắt lại vì xót xa. Tôi đỡ em, em đặt cánh tay trên vai tôi, hai đứa dìu nhau trở về trong sự vỗ về của bóng đêm và tiếng sóng biển rì rào.

Khuya rồi. Biển bây giờ tĩnh mịch và tôn nghiêm đến lạ kỳ. Tôi đứng lặng nơi thủy triều đang lên, mặc cho những con sóng vỗ về đôi chân trần như lời an ủi dịu dàng từ đại dương sâu thẳm. Chỉ còn mình tôi đối diện với tiếng rì rào bất tận. Gió về khuya càng thổi mạnh, tôi đặt bàn tay lên ngực trái, nơi nhịp đập dồn dập của trái tim đang thổn thức. Một nỗi nghẹn ngào dâng lên tận lồng ngực. Giữa sự chứng giám của biển trời, tôi thầm gọi: “tên em”.

Lòng tôi se thắt lại bởi chính nơi này tôi đã từng hứa với ba, với đấng sinh thành và những người thân yêu của em. Đây không chỉ là nơi tình yêu bắt đầu, mà còn là bến đỗ thiêng liêng nhất trong tâm hồn. Cho đến hôm nay, tôi vẫn mãi không quên lời thề trước biển – nơi những người yêu thương đang thảnh thơi thả hồn mình vào vũ trụ bao la. Tôi nguyện cùng em đi qua mọi thăng trầm, sướng khổ có nhau, buồn vui cùng gánh vác. Ngọn lửa tình yêu này mãi cháy bền bỉ như sức sống của đại dương. Chẳng hiểu sao, mắt mình bỗng cay cay. Chỉ có ánh trăng đầu mùa sẻ chia nỗi cô đơn khi lòng mình trống vắng. Em ơi, em có hiểu khi một mình anh đơn côi trước biển?

Vắng em, tiếng sóng nghe như tiếng thở dài của đại dương. Tôi dừng chân đúng nơi hai đứa từng đứng, cảm giác ấm áp khi em tựa vào vai tôi vẫn vẹn nguyên và da diết. Anh nhớ em đến mức chỉ muốn gửi hồn mình theo gió đến tận phương Nam xa xôi – nơi em đang mải miết với những dự án tất bật. Anh tự hỏi, giữa phố thị rực rỡ, xa hoa em có phút giây nào hướng mắt về phía khơi xa, nơi có người vẫn đang miệt mài viết nỗi nhớ thành lời tự tình dành riêng cho em?

Biển cũng đang nhớ em. Anh mong một ngày gần nhất, khi những dặm dài phương Nam khép lại, hai đứa sẽ lại cùng nhau dạo bước dưới bóng cây Phong Ba. Dấu chân in trên cát có thể mất đi theo quy luật của thủy triều, nhưng lời thề của anh và con đường chúng ta đi đã tạc vào trái tim một dấu ấn bất diệt. Em ơi, biển vẫn thủy chung vỗ về bờ cát, chỉ sợ hoàng hôn về, biển không biết về đâu?

Đợi em, chờ em... mong ngày nắng phương Nam đưa em trở về để cùng anh ngắm biển, bước những bước chân dài in hằn trên cát, nơi chứng nhân cho tình yêu và sắc son vẹn tròn giữa mênh mông sóng vỗ biển Sao Mai.

Sao Mai, 29.03.2026

Nguyễn Đức Hải