Di sản là điểm tựa: Hành trình tự định danh của nghệ thuật trẻ trong dòng chảy đương đại

Nghệ thuật giai đoạn hiện nay không chỉ dừng lại ở những thanh âm hay hình ảnh bắt mắt, mà đang chuyển mình mạnh mẽ để trở thành một thực thể văn hóa có linh hồn và trách nhiệm xã hội. Qua việc quan sát sự ra mắt MV đầu tay của Mason Nguyễn và hành trình âm nhạc bền bỉ của ca sĩ Phúc Anh với dự án về 54 dân tộc Việt Nam, chúng ta nhận thấy một nỗ lực giải mã cái tôi cá nhân giữa dòng chảy di sản dân tộc đầy kiêu hãnh.

Dưới góc nhìn của nhà lý luận, sự xuất hiện của Mason Nguyễn là một phép thử về tính chuyên nghiệp và hiện đại hóa chất liệu nguồn. Khi một nghệ sĩ trẻ chọn khởi đầu bằng sự đầu tư bài bản về kỹ thuật dàn dựng, họ đang đặt những viên gạch đầu tiên cho một chân dung nghệ thuật riêng biệt. Tuy nhiên, một câu hỏi phản biện cần được đặt ra: Làm thế nào để cái "tôi" đó không bị hòa lẫn hay trở thành bản sao của các trào lưu quốc tế? Sức mạnh thực sự của âm nhạc hiện đại phải nằm ở khả năng chạm đến tầng sâu của tâm hồn thông qua những tư tưởng có sức nặng, nơi kỹ thuật chỉ đóng vai trò là phương tiện để chuyên chở những giá trị nhân văn cốt lõi.

z7667004583072-cb61d4d7bf9397fed896f0f6c7434454-1774753352.jpg
Ca sĩ Phúc Anh.

Tiếp nối tinh thần đó, hành trình của Phúc Anh lại mang vóc dáng của một bản trường ca về lòng nhân ái và sự thấu cảm văn hóa. Việc đưa tên gọi của 54 dân tộc vào âm nhạc là một thách thức cực đại về mặt ngữ âm, nhưng cô đã khéo léo biến những thanh điệu phức tạp thành một dòng chảy hòa quyện, như những con suối nhỏ đổ về dòng sông lớn của bản sắc Việt. Trong bối cảnh hiện nay, khi xã hội vận hành với tốc độ chóng mặt, việc một nghệ sĩ chọn "sống cùng văn hóa" thay vì chỉ "trình diễn văn hóa" là một sự dấn thân đáng trân trọng. Tuy nhiên, nghệ thuật chân chính đòi hỏi sự thẩm thấu sâu sắc vào thế giới quan và tâm hồn của cộng đồng, tránh việc mượn lớp vỏ trang trí bằng trang phục hay điệu múa để khỏa lấp đi những khoảng trống về tư duy nghệ thuật.

Thông qua những việc làm mới mẻ này, âm nhạc đã bước ra khỏi những bức tường của phòng thu để hòa vào hơi thở lấm lem mà rực rỡ của đời sống, xóa bỏ định kiến về sự hời hợt của nhạc trẻ những năm gần đây. Khi âm nhạc đạt đến sự chân, thiện, mỹ, nó trở thành sợi dây vô hình kết nối niềm tự hào và sự gắn kết cộng đồng. Nghệ thuật đích thực phải là sự giao thoa nhuần nhuyễn giữa bảo tồn và sáng tạo, nơi di sản không phải là món trang sức để trưng trổ mà là mạch máu nuôi dưỡng tư duy hiện đại. Định hướng cốt yếu cho các nghệ sĩ chính là sự chuyển dịch từ việc khai thác bề nổi sang sự thấu cảm chiều sâu, lấy giá trị dân tộc làm kim chỉ nam để tạo ra những tác phẩm có khả năng đối thoại với thế giới bằng bản sắc riêng biệt, khẳng định vị thế của văn hóa Việt Nam trong một chỉnh thể thống nhất và nhân văn.

 

Chu Thao